Tuesday, July 27, 2004

welcome to Lumberton

so my medical school sent me to lumberton, nc to do a pediatrics rotation.  i didn't want to go.  i don't want to be here.  i am lonely and just generally fed up with being a medical student in general, and i'm tired.  not sleepy tired, just tired tired. 

i drove here yesterday, and it took 2 1/4 hours.  it would have taken only 1 and 3/4 hours, but i got sort of lost near the end as is my usual custom and ended up driving around the lumberton area for at least 20 minutes.  what i learned:

1. big box retail has taken over the world (or at least north carolina)
2. people here must eat a lot of fast food, because it seems to be the only option available
3. pretty much all rural small towns in north carolina look the same (comparing this one to the one out in coastal nc, anyway)

i'm not kidding about the fast food.  there was mcdonalds, pizza hut, dairy queen, wendy's, jack in the box, waffle house, bojangle's, hardee's, and burger king as far as the eye could see, but no starbucks.  NO STARBUCKS.  i didn't realize that there were places left on earth without a starbucks.  apparently, i found one.

the most important question is, where will i get coffee tomorrow morning?  maybe mcdonald's will have to do.   what is my life coming to?

tomorrow i start an outpatient pediatrics rotation at a rural health center out here.  i really do like working with children, and i'm thinking about it for a career, but probably not primary care.  partly because i find it overwhelming.  i would much rather have a small field to be expert in, and that way i can be like, "oh, well i'm an endocrinologist, why would you expect me to know anything about x or y?" and it will be acceptable. 

so i'm going to start studying while i'm out here, because what else am i going to do?  i am going to try to:
- not watch lots of TV, because that's sad
- work out every day, because i need to whip myself into better shape
- do work so that i finish my Blueprints and Appleton & Lange review books before the clerkship is over

i tried to join a gym today, but it was so hot and crappy and the treadmill didn't even hardly work, and i am hoping to find a better one tomorrow.

by the way: i am starting this blog not because i really have anything to say, but because i don't have much better to do and i think it would be interesting to document this lonely month in lumberton.  i have a feeling it is going to be one of those mundane blogs, like "today i had a bowl of cereal for breakfast.  then i took a shower . . ." rather than a very exciting one.  however, for those people who think being a medical student sounds glamorous and fun, i suppose this thing would at least be educational.  not that anyone is going to read it. 


3 comments:

Y. S. said...Best Blogger Tips[Reply to comment]Best Blogger Templates

Its funny how you ended up posting here for 4 Years! Cheers!

HangryPants said...Best Blogger Tips[Reply to comment]Best Blogger Templates

I love it!!! You were pretty lost and all alone I guess. :)

D Entertainment said...Best Blogger Tips[Reply to comment]Best Blogger Templates

cưtám ngón của hắn trong tiềm thức, vẫn diễn tấu khúc “Cao sơn lưu thủy” như trước.
Cấm chú, đây là uy lực của cấm chú! Chính thức cấm chú.
Thân thể hai bên, phảng phất có vô số trận gió thổi qua, chung quanh hết thảy đều với tốc độ nhanh nhất biến mất. Nhưng chỉ có mình không việc gì, bởi vì trước người mình, có một thân thể vô cùng cứng rắn không gì có thể so sánh, giống như một tòa thành bằng tử tinh cứng rắn, chống lại chấn động còn lại của cấm chú nổ mạnh.
Mặt đất rung lên, tựa hồ cả Long Khi Nỗ Tư đại lục cũng đều rung lên, ma hoa Hồng liên cùng Huy diệu tđồng tâm
game mu
cho thuê nhà trọ
cho thuê phòng trọ
nhac san cuc manh
số điện thoại tư vấn pháp luật miễn phí
văn phòng luật
tổng đài tư vấn pháp luật
dịch vụ thành lập công ty
http://we-cooking.com/
chém gió
trung tâm tiếng anhhiên đường va chạm, đem hết thảy tất cả trong đường kính mười dặm trừ ba người Diệp Âm Trúc đều biến thành nhỏ như bụi phấn. Tím đỏ cùng tím trắng quang mai hai màu, giống như là tên tử thần, xóa đi vô số dấu vết của sinh mệnh trong phạm vi mười dặm.
Đây mới là thực lực chính thức của cửu cấp ma thú, chính thức kinh khủng.
Lục cảm của Diệp Âm Trúc khôi phục đầu tiên là thị giác, trận gió tựa hồ đã biến mất, mà trước mặt hắn thân thể tử tinh thật lớn đó ngay giờ khắc này xông ra ngoài, thân thể thật lớn cao hơn hai mươi lăm thước vung Tử tinh cự kiếm dài mười ba thước lên.
Ly Sát biến mất, Dạ Tinh Hủ cũng biến mất. Tại đây trống trải giống như địa ngục, khắp nơi đều là trung

Post a Comment